Thầy ơi!

Xa trường con mang theo bao kỉ niệm buồn vui và cứ thế chẳng phút giây nào con quên đi hình ảnh các thầy cô yêu thương trên bục giảng thân quen. Con mang theo suốt đời mình những hạt bụi phấn mỗi ngày lên lớp, những hạt bụi ấy bao lần rơi trên tóc thầy, cô. Đã bao lần thầy kể con nghe chuyện non nước, đã bao lần thầy dạy con điều hay lẽ phải nhưng có một điều thầy chưa kể, sao không kể thầy ơi? Chuyện đời người dạy học, chuyện bụi phấn rơi và những trang giáo án đêm khuya, thầy chưa kể con nghe chuyện cả đời thầy vì học sinh thân yêu.
             Con nghe lòng mình thổn thức giữa đêm khuya khi nhận ra những cơn gió lập đông ùa về vội vả. Vậy là tháng 11 lại trở về trong những đêm se lạnh. Gió đầu mùa thổi bùng những hương vị của cuộc sống, con nghe thấy mùi hương của lòng tri ân và những kí ức đẹp cứ thế mà ùa về trong con.

“Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
 Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà lòng xao xuyến mãi không nguôi.”


              Tháng 11 năm nay con xa trường, xa thầy, xa bục giảng và bụi phấn yêu thương!

 

Những ngày trôi qua, với con là những chuỗi ngày nhớ nhung về ngôi trường cũ. Mỗi sớm mai thức dậy, con nhận ra mình thật hạnh phúc vì bắt đầu một ngày mới đễ nhớ về thầy con-“người thầy vẫn lặng lẽ đi sớm về khuya.” Thầy ơi…


“ Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan.”


               Thưa thầy!

Con đã quen được gia đình bao bọc, được thầy dìu dắt nên những bước đi đầu đời không có thầy và ba mẹ bên cạnh cùng với những bộn bề, lo toan con nhận ra dường như mình gục ngã. Nhưng câu chuyện thầy kể năm nào làm sống lại trong con bao nhiêu là khát vọng.
            Một câu chuyện kể rằng có một dòng sông mang tên tri thức, chẳng biết bắt đầu từ đâu mà chảy mãi không ngừng, có lúc gập ghềnh sóng gió, cũng có lúc dịu im như lòng mẹ. Trên dòng sông đó có những chuyến đò ngang cùng những người lái đò thầm lặng. Và rồi cũng như bao dòng sông khác, dòng sông tri thức cũng đổ ra biển thả hồn cho ước mơ cuộc đời của những người lữ khách. Nhưng chẳng bao giờ, “Người lái đò” ngừng dõi theo bước chân lữ khách. Mỗi lớp học trò sang sông mở ra biết bao hy vọng cho chúng con về một tương lai tươi sáng, còn thầy: “Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy dõi theo bước em trong cuộc đời.

                       “Bao nhiêu năm trôi xa? Bao nhiêu năm trôi xa?

                                    Bao lớp học trò qua đi, còn thầy ở lại!


             Con luôn nhớ về thầy, một người thầy suốt đời trăn trở vì hạnh phúc của chúng con, thầy- người kỉ sư tâm hồn- xây đắp bao ước mơ đẹp cho đời con. Và ở bất kì nơi xa nào, con vẫn mong:


                          “Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
                        Cho chúng con khoanh tay cuối đầu lần nữa
                        Gọi tiếng thầy với tất cả yêu thương.”
Thuỳ Dương, lớp 12A1 năm học 2013- 2014